Chúa Nhật lễ Chúa Giêsu lên trời năm A




Chúa Nhật lễ Chúa Giêsu lên trời năm A

Thứ Hai trong tuần 7 PS ngày 29 tháng 5
Bài đọc: Cv 19:1-8
Đáp ca: Tv 68:2-3,4-5,6-7
Phúc âm: Ga 16:29-33

Thứ Ba trong tuần7 PS ngày 30 tháng 5
Bài đọc: Cv 20:17-27
Đáp ca: Tv 68:10-11,20-21
Phúc âm: Ga 17:1-11

Thứ Tư trong tuần 7 PS ngày 31 tháng 5, Đức Mẹ thăm viếng Bà Thánh Isave
Bài đọc: Cv 20:28-38
Đáp ca: Tv 68:29-30,33-35,35-36
Phúc âm: Ga 17:11-19

Thứ Năm trong tuần 7 PS ngày 1 tháng 6, thánh Justin, tử đạo. Lễ nhớ.
Bài đọc: Cv 22, 30; 23, 6-11
Đáp ca: Tv 16:1-2,5,7-8,9-10,11
Phúc âm: Ga 17:20-26

Thứ Sáu trong tuần7 PS ngày 2 tháng 6
Bài đọc: Cv 25:13-21
Đáp ca: Tv 103:1-2,11-12,19-20
Phúc âm: Ga 21:15-19

Thứ Bảy trong tuần 7 PS ngày 3 tháng 6
Bài đọc: Cv 28:16-20,30-31
Đáp ca: Tv 11:4,5,7
Phúc âm: Ga 21:20-25

Chúa Nhật lễ Chúa Thánh Thần hiện xuống ngày 4 tháng 6
Bài đọc I: Cv 2, 1-11
Đáp ca: Tv 103, 1ab và 24ac. 29bc-30. 31 và 34
Bài đọc II: 1 Cr 12, 3b-7. 12-13
Phúc âm: Ga 20, 19-23

HỌC HỎI KINH THÁNH

Chúa Nhật lễ Chúa Thánh Thần hiện xuống

Phúc âm: Ga 20, 19-23

19 Vào chiều ngày ấy, ngày thứ nhất trong tuần, nơi các môn đệ ở, các cửa đều đóng kín, vì các ông sợ người Dothái. Ðức Giêsu đến, đứng giữa các ông và nói: "Chúc anh em được bình an!" 20 Nói xong, Người cho các ông xem tay và cạnh sườn. Các môn đệ vui mừng vì được thấy Chúa. 21 Người lại nói với các ông: "Chúc anh em được bình an! như Chúa Cha đã sai Thầy, thì Thầy cũng sai anh em". 22 Nói xong, Người thổi hơi vào các ông và bảo: "Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần. 23 Anh em tha tội cho ai, thì người ấy được tha; anh em cầm giữ ai, thì người ấy bị cầm giữ".

(Bản dịch nhóm CGKPV)

Suy niệm 

1. Đức Kitô mà chúng ta gặp trong Lời Chúa, trong các buổi cử hành Phụng vụ, trong giờ cầu nguyện giữa cộng đoàn anh chị em, là Đức Kitô Phục Sinh. Người ban cho chúng ta bình an và Thánh Thần, và sai chúng ta đi hân hoan chia sẻ niềm tin và niềm hy vọng ấy. Chúng ta cần phải để Người đưa chúng ta ra khỏi ngôi mộ của sợ hãi, của ích kỷ, của những sai lầm, để tin tưởng đi vào lòng thế giới. Quả thật, Đức Giêsu không giải thoát các môn đệ khỏi những ưu phiền (x. 16,33), nhưng ban cho chúng ta sự vững vàng, không lay chuyển và sự tin tưởng an bình.

2. Các môn đệ của Đức Giêsu cần xác tín rằng Đấng đang sống giữa họ cũng chính là Đấng đã chết trên thập giá; các ông cũng phải nhận biết rằng Người vẫn mang những vết tích của cuộc Thương Khó, dù đã sống lại; Người chính là “Con Chiên đứng như thể đã bị giết” (Kh 5,6). Các vết thương ấy là dấu chứng tỏ tình yêu vô biên của Người, nhưng cũng là dấu cho thấy sự tàn ác của loài người: dấu của tình yêu vô biên, để họ luôn luôn tin tưởng dấn thân; dấu của sự tàn ác con người, để họ có cái nhìn thực tế, biết rằng mình dấn thân vào trong thế giới nào.

3. Khi ban Thánh Thần trên các môn đệ, Đức Giêsu đã thổi hơi vào các ông và bảo: “Hãy nhận lấy Thánh Thần”. Thánh Thần chính là làn hơi của Thiên Chúa, Người như là gió. Người ta không thấy gió, người ta không biết gió bắt nguồn từ đâu và đến đâu thì dừng lại. Cho dù các nhà khí tượng học có bao trước được các trận bão, ta vẫn có cảm tưởng mình bị một sức mạnh vừa huyền bí vừa mạnh mẽ bao trùm. Gió thổi và gây tiếng động. Gió bẻ gãy và nhổ bật lên. Gió tàn phá, nhưng cũng làm cho đất đai ra phì nhiêu. Có khi gió quạt mát, có lúc gió thiêu đốt. Về làn gió Thánh Thần cũng thế. Người mạnh mẽ, Người len lỏi vào mọi sự. Nếu chúng ta mở lòng ra với Người, Người sẽ bẻ gãy, Người nhổ tung và phá hủy tất cả những gì chống lại tình yêu Thiên Chúa; Người cũng làm cho các con tim nên dồi dào phong phú. Người liên tục làm việc trong lòng chúng ta, như thánh Phaolô đã nói: “Thiên Chúa đã sai Thần Khí của Con mình đến ngự trong lòng anh em mà [liên tục] kêu lên : "Áp-ba, Cha ơi!” (Gl 4,6).

4. Nếu chúng ta chờ đợi một sự biến đổi đột ngột, tức khắc và lạ lùng sau khi được rửa tội, chắc chắn chúng ta phải thất vọng. Thánh Thần triển khai các hành động của Người như một hạt giống nhỏ bé trong tim chúng ta. Hạt giống ấy sẽ lớn lên dần dần trong âm thầm thinh lặng, nhưng chắc chắn sẽ kết quả.

(Lm PX Vũ Phan Long, ofm)

Pentecost Sunday

Gospel: Jn 20:19-23

On the evening of that first day of the week, when the doors were locked, where the disciples were, for fear of the Jews, Jesus came and stood in their midst and said to them, "Peace be with you." When he had said this, he showed them his hands and his side. The disciples rejoiced when they saw the Lord. Jesus said to them again, "Peace be with you. As the Father has sent me, so I send you." And when he had said this, he breathed on them and said to them, "Receive the Holy Spirit. Whose sins you forgive are forgiven them, and whose sins you retain are retained."

(http://www.usccb.org)

Reflection

Breath means life. In case of a heart attack or drowning, the first thing a responder ought to do is begin CPR, an emergency measure intended to keep oxygen flowing through the victim’s system so the brain keeps functioning. If the victim begins breathing again on his or her own, we are overjoyed that the person has a new lease on life, is given a second chance, has not used up their “nine lives.” Yes, breath means life. Breath is precious. Breath enables us to be. In this gospel Jesus breathes new Life into his disciples. This breath-life is the Holy Spirit, a divine Person who recreates us into someone entirely new. In John’s gospel Pentecost takes place on Easter evening. The giving of new Life on Easter and the giving of the Spirit on Pentecost coalesce in the one Body of Christ, the church. Something entirely new has happened. This Body is filled with the joy of divine Presence, the grace of risen peace, the eagerness of being sent forth, the breath of new creation, the power of forgiveness. Each day when we - Christ’s Body, the church - allow the Holy Spirit to work in and through us, Easter-Pentecost happens anew. Each day when we open ourselves to the breath-life of the Holy Spirit, we ourselves are made anew. There is no end to the new Life that the risen Jesus and his Spirit breathe into us. There is no end to our re-creation in the Spirit, in the Body of Christ. Being the risen Christ’s Body, the church, means that our new Life in the Spirit binds us into a community. But, alas, sometimes we do not live in accordance with the identity we’ve been given. No wonder Jesus links the sending of the Spirit with the commission to forgive sins! Forgiveness heals the breach between two persons or groups, heals the divergence of lives, ensures that we remain “one body” in Christ (second reading). The only way we can share risen Life is that there be no breach among us - “whether Jews or Greeks, slaves or free persons” (second reading). Forgiveness, then, stands as a bounden duty for those sharing in risen Life. This forgiveness is about building right relationships, about opening doors between ourselves and others rather than closing them, about allowing the peace of Christ to replace the fears that stifle our connecting to one another. The risen Christ breathes into us the Spirit - this capacity to be new creations who forgive - then sends us out into the world to unleash this Spirit. Every day is an Easter-Pentecost.

To the point:

In John’s gospel Pentecost takes place on Easter evening. The giving of new Life on Easter and the giving of the Spirit on Pentecost coalesce in the one Body of Christ, the church. This Body is filled with the joy of divine Presence, the grace of risen peace, the eagerness of being sent forth, the breath of new creation, the power of forgiveness. Each day when we - Christ’s Body, the church - allow the Holy Spirit to work in and through us, Easter-Pentecost happens anew.

(Source: Living Liturgy 2017)


Chúa Nhật thứ 6 mùa Phục Sinh năm A




Chúa Nhật thứ 6 mùa Phục Sinh năm A

Thứ Hai trong tuần 6 PS ngày 22 tháng 5
Bài đọc: Cv 16, 11-15
Đáp ca: Tv 149, 1-2. 3-4. 5 và 6a và 9b
Phúc âm: Ga 15, 26-16, 4

Thứ Ba trong tuần 6 PS ngày 23 tháng 5
Bài đọc: Cv 16, 22-34
Đáp ca: Tv 137, 1-2a. 2bc-3. 7c-8
Phúc âm: Ga 16, 5b-11

Thứ Tư trong tuần 6 PS ngày 24 tháng 5
Bài đọc: Cv 17, 15. 22 - 18,1
Đáp ca: Tv 148, 1-2. 11-12ab. 12c-14a. 14bcd
Phúc âm: Ga 16, 12-15

Thứ Năm trong tuần 6 PS ngày 25 tháng 5
Bài đọc 1: Cv 18, 1-8
Đáp ca: Tv 97:1, 2-3ab, 3cd-4
Phúc âm: Ga 16, 16-20

Thứ Sáu trong tuần 6 PS ngày 26 tháng 5, thánh Philip Neri, Linh mục. Lễ nhớ.
Bài đọc: Cv 18, 9-18
Đáp ca: Tv 46, 2-3. 4-5. 6-7
Phúc âm: Ga 16, 20-23a

Thứ Bảy trong tuần 6 PS ngày 27 tháng 5
Bài đọc: Cv 18, 23-28
Đáp ca: Tv 46, 2-3. 8-9. 10
Phúc âm: Ga 16, 23b-28

Chúa Nhật thứ 7 PS, Lễ Chúa Thăng Thiên ngày 28 tháng 5
Bài đọc 1: Cv 1, 1-11
Đáp ca: Tv 46, 2-3. 6-7. 8-9
Bài đọc 2 : Ep 1, 17-23
Phúc âm: Mt 28, 16-20

HỌC HỎI KINH THÁNH

Chúa Nhật Lễ Chúa Thăng Thiên

Phúc âm: Mt 28, 16-20

16 Mười một môn đệ đi tới miền Galilê, đến ngọn núi Ðức Giêsu đã truyền cho các ông đến. 17 Khi thấy Người, các ông bái lạy, nhưng có mấy ông lại hoài nghi. 18 Ðức Giêsu đến gần, nói với các ông: "Thầy đã được trao toàn quyền trên trời dưới đất. 19 Vậy anh em hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ, làm phép rửa cho họ nhân danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần, 20 dạy bảo họ tuân giữ những điều Thầy đã truyền cho anh em. và đây, Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế".

(Bản dịch nhóm CGKPV)

Suy niệm 

1. Nhóm môn đệ có một vết thương, gây ra do sự phản bội và sự biến mất của Giuđa. Họ không còn là mười hai, là là mười một. Vết thương này nhắc nhớ rằng tất cả đã bất trung với Đức Giêsu. Khi Người bắt đầu chuyến đi vào Thương Khó, các ông đã cắt đứt việc đi theo Người hoặc bằng cách chạy trốn (26,56) hoặc bằng cách giữ khoảng cách trong ba lần chối (26,69-75). Tuy nhiên, Đức Giêsu đã chữa lành vết đứt này. Người không gọi những môn đệ mới, nhưng gọi chính những người đã thất bại trong thử thách Khổ Nạn. Khi các môn đệ đến nơi hẹn, Đức Giêsu không hề thốt ra một lời trách móc, mà lại còn giao sứ vụ, là sứ vụ của chính Người.

2. Nhận biết và hoài nghi là hai thái độ có thể đi với nhau, như lời xin của cha đứa bé trong Tin Mừng Máccô: “Tôi tin! Nhưng xin Thầy giúp lòng tin yếu kém của tôi” (Mc 9,24). Do đó, cần phải nhìn lại tất cả hoạt động công khai của Đức Giêsu dưới ánh sáng của biến cố Phục Sinh. Bây giờ Đức Giêsu mạc khải cho các môn đệ biết Người có toàn quyền, Người là Chúa tể không giới hạn, do quyền Chúa Cha ban cho Người. Người đã gọi các ông, các ông đã đi theo Người, đã nghe lời Người giảng dạy; Người đã chết trên thập giá, nhưng nay Người đang sống trước mắt các ông và là Chúa tể tuyệt đối, các ông hãy tin trọn vẹn vào Người.

3. Các môn đệ của Đức Giêsu phải ra đi để làm cho muôn dân “trở thành môn đệ” Người, chứ không phải trở thành môn đệ của chính mình. Các môn đệ mới sẽ cùng các ông bước theo Đức Giêsu, nghĩa là liên kết với Đức Giêsu, hiệp thông cuộc sống với Người, chấp nhận Người chỉ cho mình lộ trình phải theo, xác định hình thái và chiều hướng sống, ký thác trọn vẹn nơi Người.

4. Những người được nhận lời hứa hiện diện thường trực cho đến tận thế, không chỉ là các môn đệ ở trên núi Galilê ấy mà thôi. Chân trời mở rất rộng: Đấng Kyrios không hiện diện giữa dân Người như trong mầu nhiệm nội tại và trong thực tại thần bí của Người, nhưng đúng ra, tại mọi thời và trong mọi tình huống, Người ở bên cạnh dân để trợ giúp và an ủi họ, để khích lệ và kêu gọi họ, và Người luôn luôn tháp tùng hoạt động của các sứ giả Người. Mt không nhắc đến Thăng thiên để không đưa Đức Giêsu đi xa cộng đoàn của Người: Người tháp tùng họ trong cuộc hành hương trần thế “cho đến tận thế”.

(Lm PX Vũ Phan Long, ofm)

The Ascension of the Lord – Year A

Gospel: Mt 28:16-20

The eleven disciples went to Galilee, to the mountain to which Jesus had ordered them. When they saw him, they worshiped, but they doubted. Then Jesus approached and said to them, "All power in heaven and on earth has been given to me. Go, therefore, and make disciples of all nations, baptizing them in the name of the Father, and of the Son, and of the Holy Spirit, teaching them to observe all that I have commanded you. And behold, I am with you always, until the end of the age."

(http://www.usccb.org)

Reflection

A number of details in this gospel help us shape our interpretation of this passage. “The eleven disciples went to Galilee.” Not twelve, but eleven. Judas is no longer among the company of those who represent the new Israel. This remains a painful reminder that not all followers of Jesus are perfect. We doubt; we drag our feet; we sometimes are not as courageous in carrying forth Jesus’ saving mission as we might be. Yet, in spite of our weakness, Jesus has still empowered us to carry on his ministry. His ministry will continue.

The disciples went to Galilee. Galilee is where Jesus’ saving mission began; it is where it ends. But not really. These verses from Matthew’s chapter 28 conclude his gospel. Note that there is no mention of the Ascension in these verses. Matthew ends with the Great Commission to go and baptize “all nations.” There is no end to Jesus’ being with us because we take up his work and carry it - carry him - forward for all time.

One final detail: Jesus ordered his disciples to a mountain, a place in Scripture of divine encounter and divine revelation. The encounter: Jesus promises to be with them “until the end of the age.” His Presence is his farewell gift to the disciples. The revelation: they are to take up his saving mission by making “disciples of all nations” through baptizing and teaching. The disciples are his farewell gift to the world. Taking up his saving mission, so are we.

It takes us a lifetime of following Jesus and proclaiming his Good News to learn how gifted we are and what a gift we are to others. What the disciples hadn’t yet come fully to believe was that Jesus would always remain with them, giving them strength. Through the Spirit. There was a startling newness to what Jesus was doing and the message he was conveying. Never before had someone been present among them who “fills all things in every way” (second reading). Never before had someone so completely shared power. Never before had someone promised the most potent power - the Holy Spirit who is with us “until the end of the age.”

The power given Jesus is now handed over to his disciples, and the new thing about this power is that it is a divine Person - the Holy Spirit who is sent to dwell within us, make us one with divinity. This Spirit given us is the way Jesus remains with us “always, until the end of the age.” We have the power to make disciples, baptize, and teach; we are Jesus’ gift to others. But more importantly, we have the power to be the Presence of the risen Christ through the indwelling of the Holy Spirit, which is his gift to us. With the Holy Spirit we can faithfully continue Jesus’ ministry. The Holy Spirit transforms us into being gift for others.

To the point:

Jesus ordered his disciples to a mountain, a place in Scripture of divine encounter and divine revelation. The encounter: Jesus promises to be with them “until the end of the age.” His Presence is his farewell gift to the disciples. The revelation: they are to take up his saving mission by making “disciples of all nations” through baptizing and teaching. The disciples are his farewell gift to the world. Taking up his saving mission, so are we.

(Source: Living Liturgy 2017)