Chúa Nhật thứ 14 TN năm A




Chúa Nhật thứ 14 TN năm A

Thứ Hai trong tuần 14 TN ngày 10 tháng 7
Bài đọc: St 28, 10-22a
Đáp ca: Tv 90, 1-2. 3-4. 14-15ab
Phúc âm: Mt 9, 18-26

Thứ Ba trong tuần 14 TN ngày 11 tháng 7
Bài đọc: St 32, 22-32
Đáp ca: Tv 16, 1. 2-3. 6-7. 8b và 15
Phúc âm: Mt 9, 32-38

Thứ Tư trong tuần 14 TN ngày 12 tháng 7
Bài đọc: St 41, 55-57; 42, 5-7a. 17-24a
Đáp ca: Tv 32, 2-3. 10-11. 18-19
Phúc âm: Mt 10, 1-7

Thứ Năm trong tuần 14 TN ngày 13 tháng 7
Bài đọc: St 44, 18-21. 23b-29; 45, 1-5
Đáp ca: Tv 104, 16-17. 18-19. 20-21
Phúc âm: Mt 10, 7-15

Thứ Sáu trong tuần 14 TN ngày 14 tháng 7
Bài đọc: St 46, 1-7. 28-30
Đáp ca: Tv 36, 3-4. 18-19. 27-28. 39-40
Phúc âm: Mt 10, 16-23

Thứ Bảy trong tuần 14 TN ngày 15 tháng 7
Bài đọc: St 49, 29-33; 50, 15-24
Đáp ca: Tv 104, 1-2. 3-4. 6-7
Phúc âm: Mt 10, 24-33

Chúa Nhật thứ 15 TN năm A ngày 16 tháng 7
Bài đọc I: Is 55, 10-11
Đáp ca: Tv 64, 10abcd. 10e-11. 12-13. 14
Bài đọc II: Rm 8, 18-23
Phúc âm: Mt 13, 1-9

HỌC HỎI KINH THÁNH

Chúa Nhật thứ 15 TN năm A

Phúc âm: Mt 13, 1-9

1 Hôm ấy, Ðức Giêsu từ trong nhà đi ra ngồi ở ven Biển Hồ. 2 Có đám đông lớn tụ họp bên Người, nên Người phải xuống thuyền mà ngồi, còn toàn thể đám đông thì đứng trên bờ. 3 Người dùng dụ ngôn mà nói với họ nhiều điều. Người nói: "Kìa người gieo giống đi ra gieo giống. 4Trong khi người ấy gieo, thì có những hạt rơi xuống vệ đường, chim chóc đến ăn mất. 5 Có những hạt rơi trên nơi sỏi đá, chỗ không có nhiều đất; nó mọc ngay, vì đất không sâu; 6 nhưng khi nắng lên, nó liền bị cháy, và vì thiếu rễ nên bị chết khô. 7 Có những hạt rơi vào bụi gai, gai mọc lên làm nó chết nghẹt. 8 Có những hạt lại rơi nhằm đất tốt, nên sinh hoa kết quả: hạt được gấp trăm, hạt được sáu chục, hạt được ba chục. 9 Ai có tai thì nghe".

(Bản dịch nhóm CGKPV)

Suy niệm 

1. Quả thật, thành công đến từ thất bại. Thất bại, như tấn bi kịch thập giá sẽ cho thấy, là đảm bảo cho thành công. Do đó, bài dụ ngôn là một sứ điệp chiến thắng gửi đến cho các tông đồ và các tín hữu, là một lời khuyến khích và trấn an. Hiểu như thế, bài dụ ngôn là một lời loan báo mang tính ngôn sứ báo trước các chiến thắng của Đức Kitô và của Hội Thánh.

2. Hoạt động của Đức Giêsu chỉ đâm chồi và kết trái tại nơi nào có đất tốt, nghĩa là tại nơi nào Người gặp được những tư thế sẵn sàng. Như thế, người tín hữu phải trở thành “đất tốt” nếu muốn làm cho hạt giống thần linh nhanh chóng đâm chồi và kết quả nơi mình và nơi người khác. Phải mở trái tim ra, phải san bằng con đường mà đón sứ điệp Kitô giáo. Bài dụ ngôn đang muốn lay động tình trạng tê cóng, lưỡng lự hoặc cứng cỏi của các thính giả.

3. Trong Bài giảng trên núi, Đức Giêsu đã cho biết rằng người môn đệ không chỉ được đánh giá theo những gì đã biết, nhưng còn theo những gì đã làm (7,13-27). Tiêu chuẩn này được nhắc lại trong phần giải thích dụ ngôn. Không phải chỉ cần nghe lời giảng là đã được cứu, nhưng còn phải diễn tả ra bằng những việc tốt lành, tức là làm cho lời rao giảng đã nghe sinh hoa kết quả. Tiêu chuẩn này đã được nhắc lại nhiều lần (x. 3,8.10; 7,17-19; 12,33). Các quả chứng tỏ phẩm chất của cây; không có hoa quả, mọi sự chỉ là chuyện bì phu.

4. Đời sống Kitô hữu sẽ gặp vô số nguy hiểm (Satan, gian nan, thử thách, bách hại, các lo lắng sự đời, và bả vinh hoa phú quý). Cần phải có sức mạnh và sự can đảm mà thắng vượt chúng. Bài dụ ngôn về Lời là bài dụ ngôn về đức tin: bài này minh họa tấn bi kịch của người phải hằng ngày chiến đấu để giữ vững sự ưng thuận đối với sứ điệp của Đức Kitô.

(Lm PX Vũ Phan Long, ofm)

Fifteenth Sunday in Ordinary Time – Year A

Gospel: Mt 13:1-9

On that day, Jesus went out of the house and sat down by the sea. Such large crowds gathered around him that he got into a boat and sat down, and the whole crowd stood along the shore. And he spoke to them at length in parables, saying: "A sower went out to sow. And as he sowed, some seed fell on the path, and birds came and ate it up. Some fell on rocky ground, where it had little soil. It sprang up at once because the soil was not deep, and when the sun rose it was scorched, and it withered for lack of roots. Some seed fell among thorns, and the thorns grew up and choked it. But some seed fell on rich soil and produced fruit, a hundred or sixty or thirtyfold. Whoever has ears ought to hear."

(http://www.usccb.org)

Reflection

We have all had the experience of talking about something important to someone and having the sense that our words are falling on deaf ears. We might even exclaim, “Will you please listen to me?” We are saying that physically hearing the sounds of words and sentences is not satisfying to us. When we are saying something important to others, we want them to listen to our hearts, listen to our lives, listen to us. We want them to take us into themselves. Listening is a relational activity. It is an exchange of person with person. This gospel is challenging us to listen to the words of Jesus. It is challenging us to an exchange of person with Person. Jesus tells a parable about sowing the seed-word, receptivity to the seed-word, and fruitfulness of the seed-word. He even explains to his disciples what the parable means. Ultimately, to bear fruit the seed-word must take root in rich soil. And we can take the parable and its interpretation one step further. The sower and seed is Jesus himself, the Word. The rich soil is our own hearts open to hearing and understanding that Word. Are our hearts open? Are we willing to listen to Jesus as a relational activity, exchanging person with Person? Because Jesus’ word challenges us to conform ourselves more perfectly to him, we tend to close our hearts to listen- ing to it and limit our response to living it. Yes, there is resistance to Jesus’ word and only he can overcome it. Jesus sows the seed-word and desires that his word be heard with the heart and lived (bear fruit). “Such large crowds gathered around” Jesus. He is scattering “the word of the kingdom” far and wide. Yet, many “look but do not see and hear but do not listen or understand.” These look for the wrong seed and its fruit. Jesus is the Sower who is sowing the seed of himself, the Word of God. Leave the sowing of the seed to God - God does so with abandon and produces abundance. Leave the listening with our hearts to each of us - which we must also do with aban- don to produce abundance.

To the point:

Jesus tells a parable about sowing the seed-word, receptivity to the seed-word, and fruitfulness of the seed-word. He even explains to his disciples what the parable means. Ultimately, to bear fruit the seed-word must take root in rich soil. And we can take the parable and its interpretation one step further. The sower and seed is Jesus himself, the Word. The rich soil is our own hearts open to hearing and understanding that Word. Are our hearts open?

(Source: Living Liturgy 2017)


Chúa Nhật thứ 13 TN năm A




Chúa Nhật thứ 13 TN năm A


Thứ Hai trong tuần 13 TN ngày 3 tháng 7, thánh Tôma tông đồ, lễ kính.

Bài đọc 1: Ep 2, 19-22
Đáp ca: Tv 116, 1. 2
Phúc âm: Ga 20, 24-29

Thứ Ba trong tuần 13 TN ngày 4 tháng 7
Bài đọc: St 19, 15-29
Đáp ca: Tv 25, 2-3. 9-10. 11-12
Phúc âm: Mt 8, 23-27

Thứ Tư trong tuần 13 TN ngày 5 tháng 7
Bài đọc: St 21, 5.8-20
Đáp ca: Tv 33,7-8.10-11,12-13
Phúc âm: Mt 8, 28-34

Thứ Năm trong tuần 13 TN ngày 6 tháng 7, thánh Maria Gô-rét-ti, tử đạo.
Bài đọc: St 22, 1-19
Đáp ca: Tv 114, 1-2. 3-4. 5-6. 8-9
Phúc âm: Mt 9, 1-8

Thứ Sáu trong tuần 13 TN ngày 7 tháng 7
Bài đọc: St 23, 1-4. 19; 24, 1-8. 62-67
Đáp ca: Tv 105, 1-2. 3-4a. 4b-5
Phúc âm: Mt 9, 9-13

Thứ Bảy trong tuần 13 TN ngày 8 tháng 7
Bài đọc: St 27, 1-5. 15-29
Đáp ca: Tv 134, 1-2. 3-4. 5-6
Phúc âm: Mt 9, 14-17

Chúa Nhật thứ 14 TN năm A ngày 9 tháng 7
Bài đọc I: Dcr 9, 9-10
Đáp ca: Tv 144, 1-2. 8-9. 10-11. 13cd-14
Bài đọc II: Rm 8, 9. 11-13
Phúc âm: Mt 11, 25-30

HỌC HỎI KINH THÁNH

Chúa Nhật 14 TN năm A


Phúc âm: Mt 11, 25-30

25 Vào lúc ấy, Ðức Giêsu cất tiếng nói: "Lạy Cha là Chúa Tể trời đất, con xin ngợi khen Cha, vì Cha đã giấu không cho bậc khôn ngoan thông thái biết những điều này, nhưng lại mặc khải cho những người bé mọn. 26 Vâng, lạy Cha, vì đó là điều đẹp ý Cha. 27 "Cha tôi đã giao phó mọi sự cho tôi. Và không ai biết Người Con, trừ Chúa Cha; cũng như không biết Chúa Cha, trừ Người Con và kẻ mà Người Con muốn mặc khải cho. 28 "Tất cả những ai đang vất vả mang gáng nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng. 29 Anh em hãy mang lấy ách của tôi, và hãy học với tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường. Tâm hồn anh em sẽ được nghỉ ngơi bồi dưỡng. 30 Vì ách tôi êm ái, và gánh tôi nhẹ nhàng".
(Bản dịch nhóm CGKPV)

Suy niệm 

1. Những kẻ phê phán Đức Giêsu cách trịch thượng và muốn loại trừ Người, tưởng là đã biết Đức Giêsu! Thật ra, chỉ có Thiên Chúa mới biết Đức Giêsu trong tư cách là Con, trong sự quy hướng hoàn toàn về Chúa Cha trong tình yêu trọn vẹn.

2. Đọc bản văn này trong liên hệ với đoạn văn cuối cùng của Tin Mừng Mt (28,16-20), chúng ta sẽ thấy tất cả tầm mức sâu xa của các lời khẳng định của Đức Giêsu. Sau khi sống lại, Người chính là Đấng đã được Chúa Cha ban cho toàn quyền trên trời dưới đất. Chính Người hiện diện bên các môn đệ “mọi ngày cho đến tận thế” để nâng đỡ các ông trong nỗ lực chu toàn sứ mạng.

3. Hans Urs von Balthasar, một nhà thần học Thụy Sĩ, đã nói đến một thứ “thần học bàn quỳ”: chúng ta chỉ thật sự hiểu biết về Thiên Chúa không phải nhờ cứ khăng khăng dùng trí tuệ mà tìm tòi suy luận, nhưng nhờ biết quỳ xuống nhận biết quyền năng của Người trên chúng ta. Thánh Anselmô cũng nói: “Tôi tin để tôi có thể hiểu được Thiên Chúa”.

4. Thiên Chúa đã ban toàn quyền cho Đức Giêsu; do đó, trong khi hành động, loài người luôn phải đặt mình đối diện với ý muốn của Thiên Chúa về định mệnh của mình. Muốn cuộc đời mình đi đúng hướng, loài người phải quan tâm đến ý muốn này.

5. Chúng ta sẽ cảm thấy sứ điệp của Đức Giêsu về Chúa Cha và về ý muốn của Chúa Cha trở nên như một “cái ách”, khi các ước muốn, các tâm trạng và các ý tưởng của chúng ta đi ngược lại với sứ điệp ấy. Như thánh Âu-tinh đã nói: “Trái tim chúng con vẫn còn bồn chồn bất an, cho đến khi nó được nghỉ yên trong Chúa”, chúng ta chỉ được yên hàn, thanh thản, khi sống trong tình hiệp thông với Thiên Chúa.

(Lm PX Vũ Phan Long, ofm)

Fourteenth Sunday in Ordinary Time – Year A

Gospel: Mt 11:25-30

At that time Jesus exclaimed: "I give praise to you, Father, Lord of heaven and earth,
for although you have hidden these things from the wise and the learned you have revealed them to little ones. Yes, Father, such has been your gracious will. All things have been handed over to me by my Father. No one knows the Son except the Father, and no one knows the Father except the Son and anyone to whom the Son wishes to reveal him."

"Come to me, all you who labor and are burdened, and I will give you rest. Take my yoke upon you and learn from me, for I am meek and humble of heart; and you will find rest for yourselves. For my yoke is easy, and my burden light."

(http://www.usccb.org)

Reflection

It is often said that when people retire they become busier than ever. Some parents say the only rest they get in a day is when they lock themselves in the bathroom. Some youngsters run from school to sport activity to another sport activity with only time to grab food on the fly. We are a busy people! Resting is a luxury. Doctors lament that few get enough sleep or follow consistent sleep habits. This Sunday’s gospel is an invitation by Jesus to change this. If we come to him, our burdens are lightened and we will find rest in him. What is our greatest labor and burden? Getting to know the Father through the Son. On our own, we labor under a chafing and unwieldy yoke. However, when we come to Jesus, he shoulders our labor by teaching us, revealing his Father to us, and sharing our burden. How do we come to Jesus? By being filled with the same meekness and humility of heart he has, emptying ourselves of ourselves to be filled with him. Then our yoke becomes easy and our burden light. Heavy burdens - either in daily life or in discipleship - are not what God desires for us. God’s “gracious will” is that we recognize divine Presence coming to us (see first reading) in the person of Jesus. He comes to place on our shoulders not life’s burdens which we ourselves make, but his own yoke of knowledge which is not a weight or shackle but a freeing relationship of love and care. Being yoked to Jesus involves a process of deepening relationship with him that leads to a deepening relationship with his Father. Knowing Jesus is knowing the Father. As meek and humble of heart, Jesus is accessible to us. After all, he took on human flesh and became one with us. But if we choose to come to him, we also share the burden that Jesus himself carries. This burden is that of utter fidelity to doing the Father’s will; it is self-giving for the sake of others; it is seeing the face of our meek and humble Savior in the face of the dying and the needy. Yet Jesus promises that his burden is easy and light. The burden is easy and light because Jesus shares the burden of carrying it with us who are yoked to him. We do not shoulder the yoke or carry the burden alone. All we need to do is come to Jesus to grow in our knowledge of him, and through him grow in our knowledge of his Father.

To the point:

What is our greatest labor and burden? Getting to know the Father through the Son. On our own, we labor under a chafing and unwieldy yoke. However, when we come to Jesus, he shoulders our labor by teaching us, revealing his Father to us, and sharing our burden. How do we come to Jesus? By being filled with the same meekness and humility of heart he has, emptying ourselves of ourselves to be filled with him. Then our yoke becomes easy and our burden light.

(Source: Living Liturgy 2017)